Lá thư của Tôi & Bạn

Đâu còn mùa thu

Diệu Ái |

Đôi khi ý niệm thời gian bất giác bị rơi vào quên lãng tại vài ba bận bịu và lơ đãng vô tình. Một tối, khi xuống phố với làn áo mỏng, cơn gió sẽ sàng luồn vào tâm mình run rẩy, mới hay rằng nơi này đâu còn mùa thu.

Xúc động với lá thư của thầy hiệu trường gửi 61 thầy cô, học sinh cách ly tập trung

Thanh Mai |

Lá thư đã làm lay động trái tim nhiều học sinh, thầy cô giáo và phụ huynh trong tình huống khó khăn.

Phía sau nỗi buồn

An Viên |

Con người khi sinh ra đã biết thể hiện những xúc cảm bản năng qua tiếng khóc hay tiếng cười; buồn, vui trước cái xấu, cái tốt. 

Vì sao lại có Ngày của Mẹ?

CTV Vân Khánh |

Ít ai biết rằng, Ngày của Mẹ bắt nguồn từ một câu chuyện cảm động có thật về tình mẹ con.

“Vườn cổ tích” của mẹ

Minh Long |

Vượt qua bệnh tật, quyết không trở thành gánh nặng cho con cháu để lan tỏa những điều tốt đẹp trong cuộc sống, đó là tâm niệm của bà Phạm Thị Tuyết Mai (65 tuổi) ở khu phố Đại Áng, phường Đông Lương, thành phố Đông Hà (Quảng Trị). Bà đã cùng với các thành viên trong gia đình xây dựng “Vườn cổ tích” phục vụ nhu cầu trải nghiệm, chụp ảnh, livestream của du khách, góp phần phát triển du lịch cộng đồng ở địa phương.

Mạ

Hoàng Hải Lâm |

Chiều về, tôi nằm ở cánh võng, ngó nghiêng khu vườn đầy lá lộc vừng trút xuống giữa những ngày xuân. Nhiều người đi ngang kêu răng không quét lá vàng, tôi cười, để rứa cho bui cửa bui nhà. 

Mùa hạ và những cơn mưa

Nguyễn Thị Bích Nhàn |

Mùa hè miền Trung tưng bừng nắng. Trời trong xanh, cao thăm thẳm. Và nắng, nắng chang chang, nắng đến lạnh người. Nắng đi kèm với nóng, với gió bụi. Nóng hầm hập, bức bối. Gió ù ù, thổi tung những đám bụi bên đường, đem lá cây rải tận thềm nhà.

Có những ngày thèm quê như thế

Thùy Hương |

Tuổi thơ tôi gắn liền với miền quê êm đềm, ngọt ngào như lời ru của mẹ. Ấy là lũy tre xanh, là tiếng gà gáy buổi sáng bình minh chẳng cần đồng hồ báo thức cũng biết đến giờ đi học, ấy là những ngày chăn trâu cắt cỏ cùng lũ bạn nghêu ngao câu hát "ai bảo chăn trâu là khổ... chăn trâu, sướng lắm chứ"....

Thương lắm tháng Tư về

Thùy Hương |

Yêu sao những ngày tháng Tư như những gì nhạc sĩ Dương Thụ từng say đắm: “Tháng Tư về, gió hát mùa hè/ Có những chân trời xanh thế/ Mây xa vời, nắng xa vời/ Con sông lững lờ trôi...” (Tháng Tư về). Tháng Tư về tôi muốn mình chậm lại để cảm nhận những âm thanh trong trẻo mà thấm thía của khúc giao mùa tinh khôi, lại nao nao nhớ về những ngày tháng Tư xưa... 

Mâm cơm ngày giỗ Tổ

Tây Long |

Cứ đến ngày giỗ Tổ Hùng Vương, nhiều hộ dân trên địa bàn tỉnh Quảng Trị lại quây quần, thành kính làm mâm cơm dâng lên bậc tiền nhân có công dựng nước. Việc làm giản dị, mang nhiều ý nghĩa này đã trở thành nét đẹp văn hóa của cư dân địa phương, được lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Ở đâu có mẹ, ở đó là quê hương…

Trần Văn Thiên |

Đã bao bận rời quê mà lòng tôi vẫn vẹn nguyên một nỗi rưng rưng như ngày mới xa nhà. Xe chưa đi xa mà ruột gan đã cồn cào nhớ mẹ. Có lẽ, càng trưởng thành, tôi càng nhớ hơi ấm lòng mẹ. Thế gian này làm gì có nơi nào ấm áp hơn lòng mẹ mênh mông!

Mùa nắng tháng Tư

Lê Tấn Quỳnh |

Mới đó mà đã đến tháng tư. Mình đi giữa phố mà miên man về một loài hoa tím đắng đót như mơ về một miền thẳm xa nào đó. Phố xá chan hòa những vồng nắng lênh lang thỏa thích nô đùa trên những vòm xanh bất tận. Là lá của tháng tư. Là nỗi hồn nhiên của những áng mây nhẹ bổng vui đùa trong những khoảnh khắc bâng quơ, có lúc vụt đến vụt đi ngay cả khi mình còn chưa kịp nhận ra. Đi trong lòng phố, trong cái thênh thang đến lạ để được thung dung mà ngước ngắm những mái rêu cũ kỹ thời gian, để thấy Huế nép trong ánh lá mơ màng, thấy Huế trong một niềm xanh sâu thẳm vốn dĩ tưởng như đang phôi phai trong đâu đó mỗi con người. Tháng tư cứ thế đi qua, như những cánh hoa ngô đồng chợt một ngày sáng bừng lên sau thời khắc trời trở gió. Mải ngắm hoa mà từng bước chân bỗng chênh vênh như đang bước đi trên một con đường lạ lắm, như đang nghĩ hoài về một niềm lưu lạc hoang mang...

Mái nhà xưa

Diệu Hương |

1. Ngày chia tỉnh. Cha mẹ bồng bế tôi trở về Đồng Hới. Phố nhỏ bên sông Nhật Lệ ngày ấy chỉ lác đác vài ba ngôi nhà. Cuộc sống những ngày đầu nhiều chật vật nhưng lại ấm áp niềm vui. Khi tất cả đã vào guồng, cha tôi đột ngột thay đổi quyết định, rời bỏ phố, về quê sống cùng bà nội. Cha tôi thương bà một mình trong căn nhà quạnh quẽ. Làng quê nghèo bên dòng Kiến Giang đón gia đình tôi trở về với ngổn ngang nỗi niềm.

Hồng hoa buổi sớm

Lê Tấn Quỳnh |

Hoa hồng cứ thế mà lan tỏa ở khắp nơi, trong mọi ngóc ngách của cái thành phố mộng mơ bên dòng sông hương này.

10 dấu hiệu cho thấy bạn nên chia tay người yêu càng sớm càng tốt

An Di |

Đôi khi, tốt hơn hết bạn nên buông tay người bạn đã hẹn hò lâu năm nếu nhận thấy mối quan hệ của cả hai không khiến bạn hạnh phúc hoặc thậm chí tệ hơn là khiến bạn cảm thấy khó chịu và chán nản.

Những điều chúng ta quên cảm ơn mẹ...

PV/VOV.VN |

Đôi khi chúng ta coi sự chăm sóc của mẹ là điều hiển nhiên. Đã quen với việc có mẹ bên cạnh, mẹ luôn cho chúng ta những lời khuyên. Đôi khi, chúng ta quên rằng nên biết ơn mẹ như thế nào...

Không gì ngon bằng cơm mẹ nấu

Đặng Trung Thành |

Hôm Chủ nhật tuần rồi, con ghé nhà bạn chơi. Bữa cơm trưa được mẹ bạn dọn ra. Đạm bạc thôi, chỉ trứng chiên, rau luộc chấm nước mắm tỏi ớt, ấy thế mà con thấy sao thân thương quá.

Nẻo về

Như Trang |

Tự bao giờ, tôi đã quen với hình ảnh con đường đất với hai bên toàn cỏ dại xen lẫn sắc trắng hoa xuyến chi dẫn lối về đến tận ngõ nhà ngoại. Hình như, sau những mệt nhoài vượt qua cái nắng nôi, mưa gió của ngày kiếm sống lam lũ ngoài kia, bình yên trong tôi chỉ duy nhất mỗi khi về với ngoại, cùng bà đun bếp lửa nồng đượm và nghĩ về giấc mơ màu khói chuỗi ngày ấu thơ.

Những nụ mầm mới

Nguyễn Thị Diệu Hiền |

Xuân sang. Cây cối bắt đầu lên những chồi non; bóng xuân thấp thoáng trong đám hoa mai hoa trảu ở đâu đó và cả trong vạt hoa cải ven sông. Những nụ mầm mới cứ thế xanh mãi bên đời.   

Những sắc màu thương nhớ

Hoàng Hải Lâm |

Rời thành phố với những xô bồ, tôi ngược xuôi miền biên giới. Gần 100 cây số đường rừng, Hướng Phùng (Hướng Hóa, Quảng Trị) đến mùa hoàng hoa, những nỗi nhớ chen chúc nhau ùa về, cứ như một sớm mai thức dậy ở phố núi, hít đầy lồng ngực những trong trẻo của núi rừng vẫn cứ thấy thiếu vắng gì đó rất mông lung. Mùa hoa dã quỳ ngập vàng những con đường, tôi thơ thẩn đi, lần tìm trong màu hoa ấy những sắc màu thương nhớ.