Những ngày thu bàng bạc khi cơn mưa trút xuống trắng xóa cả đất trời. Vẻ lãng đãng của mùa thu được trả lại với đống lá xác xơ sau cơn mưa đêm, hoa sữa rụng rơi ướt nhẹp bên thềm.
Những ngày đi dưới mùa thu trên phố cũ, mình ngơ ngác lạc đường giữa chốn từng rất thân quen. Gặp lại vài ba gương mặt cũ mà lời nói mới, thấy đâu đó giữa cuộc đời này người ta vẫn bày biện bận rộn để chối bỏ ngày xưa.
Sớm nào đó đã nghe tiếng nhạc phát ra từ loa phát thanh trong xóm, bản tình ca mùa thu cũ rích vang lên từ năm này sang năm khác nhưng chẳng ai thấy khó chịu chán chường, hệt như mình vốn vẫn quyến luyến với những gì xưa cũ.

Những ngày thu vốn dĩ mênh mang bởi con phố dài xao xác trong mùa lá rụng. Cảm giác mênh mang hơn bởi không khí dễ chịu của mùa này chẳng nóng nảy gay gắt như mùa hạ, không lạnh giá rét buốt như mùa đông, không rốt ráo xáo động hệt lúc xuân về. Mùa thu cứ nhẹ nhàng và bình yên đến vậy, thế nên bao người vẫn mong mùa này để được dịu dàng với nhau.
Em chưa từng nói sẽ cần anh trong đời nhưng anh đã hơn một lần bảo giá có em ở bên để cùng nhau làm những việc mình yêu mến. Người ta thường làm đẹp lòng nhau bởi vài ba câu nói đầu môi lợt lạt, song rốt cuộc lời nói ấy dễ gì gió bay đi. Tình yêu không phải là thứ để đem đùa cợt và so sánh bởi bao được mất vô thường.

Đôi lúc mình chẳng biết nói gì khi người này nhìn sâu vào mắt người kia đã thấy niềm tuyệt vọng. Những khoảng trống người ta tạo ra cho nhau rồi phũ phàng quay ngoắt đi vì ý nghĩ ờ, rồi lại đầy ấy mà. Biết rằng sẽ có ngày lấp đầy đó nhưng dễ gì nguôi ngoai bởi mật ngọt mình chưa nếm mà đã thấm đắng cay tại an bài.

Mùa thu này mênh mông hệt con đường mình đi phía trước, mãi cứ xa mịt mù mà chẳng có nơi nào ẩn náu bình yên. Một bàn tay, một bờ vai hay một lời ủi an thúc giục ví như một điểm tựa ngay lúc này. Có lúc bạn thấy phiền toái khi ai đó âm thầm quan tâm và dõi theo nhưng tới khi trơ trọi lại thèm được ân cần dẫu chỉ từ một ánh mắt bâng quơ. Cớ gì ta tiếc ngọt ngào tốt đẹp cho nhau đến vậy!

Bao người tha hương chật vật quay cuồng khi cơn mưa làm ngập phố, lại thấy chạnh lòng bởi nhớ mùa lũ ở quê. Hóa ra, trốn cơn lũ quê rồi gặp ngập úng phố này nhưng không ai trở về nơi rộng rãi ấy mà vẫn chen chân bám trụ ở phố chật chội đó thôi. Ai cũng muốn rời khỏi ao làng bình lặng để tìm bao điều tốt đẹp và tươi vui. Người ra đi nhiều hơn người trở lại dẫu phố làm mình chìm nghỉm trong bộn bề còn quê nhà thênh thang đón đợi bằng cằn khô tù đọng.

Cuộc đời luôn hiền hậu với ý niệm sống để yêu thương và sống để cho đi. Thế nên trước khi rời xa, ta lại bấu víu vào những nụ cười rạng rỡ để tiếp tục cảm thông trước bao bất trắc của đời mình…