Quê hương thân yêu

Xoay trở cuối năm

Hoàng Công Danh |

Giữa tháng Chạp, quán cắt tóc ở chợ đông nghẹt khách. Băng ghế đợi lúc nào cũng có ít nhất ba người chờ tới lượt. Chủ quán mới ba mươi tuổi, trẻ nhưng rất được lòng khách luống tuổi nhờ tài ăn nói khéo. Tay kéo cậu lia lịa, miệng cũng liến thoắng, nói không nghỉ.

Nhớ Tết nhà ngoại

Tuệ Linh |

Cứ độ giáp Tết, khi tiết trời đầy mưa phùn và gió rét, tôi nhớ ngoại khôn nguôi. Những ngày còn thơ, ngoài dịp nghỉ hè dài ngày về thăm ngoại, thì mỗi lần sắp Tết, chị em tôi lại nôn nao trong lòng vì biết ngoại đang mong chúng tôi. Về thăm ngoại trước Tết, chí ít chúng tôi cũng được ở bên ngoại gần một tuần rồi trở về nơi phố thị, hẹn đầu năm mới sẽ lại về với ngoại trong dịp làng có phong tục cúng gà vào ngày mồng 2 tết.

Đồng chí Lê Thị Diệu Muội, người con ưu tú của quê hương Quảng Trị

Nguyễn Thị Thu Hà |

Ngày 8/1/2021 (Nhằm ngày 26/11 năm Canh Tý), đồng chí Lê Thị Diệu Muội, quyền Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị từ giã cõi trần, đi vào cõi vĩnh hằng.

Nặng lòng với quê hương Quảng Trị

Trúc Phương |

Dù tuổi đã ngoài 60 nhưng bà Nguyễn Thị Thắm, Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Xuân Hoa (có địa chỉ tại Khu Công nghiệp Nam Đông Hà, Quảng Trị) vẫn luôn tất bật với công việc kinh doanh cùng các dự án, hoạt động thiện nguyện hướng về cộng đồng của mình. Suốt nhiều năm sinh sống và làm việc trên mảnh đất Quảng Trị, bà chưa một ngày ngừng suy nghĩ cho sự phát triển của quê hương.

Rực rỡ những "đường hoa" ở thành phố nông thôn mới Ngã Bảy

Trần Lưu |

Năm 2015, thành phố (khi đó là thị xã) Ngã Bảy (Hậu Giang) là địa phương đầu tiên ở ĐBSCL được công nhận đạt chuẩn nông thôn mới. Từ những thành công đó, Ngã Bảy tiếp tục phát huy, và đến nay, cả bốn phường và hai xã ở Ngã Bảy đều đạt tiêu chí xã nông thôn mới nâng cao và phường văn minh đô thị. Nhiều năm qua, không chỉ đời sống người dân được nâng cao, mà diện mạo trên các vùng quê đã cũng đã "thay da đổi thịt". Những con đường lầy lội ngày nào giờ đã láng bóng, người dân trồng cây xanh hai bên đường xanh mướt một màu, đẹp như những bức tranh sống động...

Đam mê lưu giữ hình ảnh quê hương

Ngọc Trang |

Với niềm đam mê nhiếp ảnh và yêu thiên nhiên, thế giới xung quanh, anh Nguyễn Bôn ở thôn Tân Xuyên, xã Tân Hợp, huyện Hướng Hóa (Quảng Trị) đã dành phần lớn thời gian rảnh rỗi và công sức để ghi lại những hình ảnh đẹp của quê hương. Việc làm của chàng trai trẻ này được nhiều người biết đến và cảm mến vì anh đã góp phần lưu giữ, quảng bá hình ảnh con người, mảnh đất Hướng Hóa rộng rãi ra bên ngoài.

Nơi ấy có chân trời bình yên

Nguyễn Chí Hiếu |

Đã có nhiều công trình mới được mọc lên trên vùng đất Quảng Trị, trong đó có sự đóng góp không nhỏ của những người lính công binh. Họ luôn làm những công việc lặng thầm nhưng đầy cao cả. Với những người lính công binh hôm nay, họ chỉ mong muốn là làm sao không còn tiếng nổ của bom mìn sót lại sau chiến tranh, đó là điều hạnh phúc nhất đối với họ.

Nhớ ngọn gió đông

Đào Thanh Tùng |

Một ngày tôi về quê, rảo chân giữa cánh đồng trụi trơ gốc rạ, những ngọn gió đông lùa vào vai gáy lạnh buốt, bất giác lòng lại chòng chành nhung nhớ ngày xưa. Ngọn gió đông ở quê nhà bao năm rồi vẫn vậy, vẫn lạnh se sắt, rồi dần dần thấm vào da thịt…

Bộ trưởng khiếm thị và ước mơ thay đổi thế giới

Anh Đức |

Quan điểm “Đừng để khuyết tật cơ thể cản trở suy nghĩ và ước mơ của bạn” đã trở thành động lực giúp ông Walid Al-Zaidi- một người khiếm thị từ năm 2 tuổi, trở thành Giáo sư đại học khiếm thị và Bộ trưởng Văn hóa khiếm thị đầu tiên của Tuynidi.

Những ngày cuối năm

Diệu Ái |

Những ngày cuối năm, đi đâu cũng thấy không khí rộn ràng tất bật. Đường phố đông đúc, người người bị cuốn trong cái hối hả, tất tưởi của riêng mình.

Tận tâm vì quê hương

Đan Tâm |

Trong đề cương chi tiết về các nhân vật của tập ký mà tôi cố công chuẩn bị từ nhiều năm trước mang tựa đề: “Những người sống quanh tôi” dự tính xuất bản ít lâu nữa có phác thảo chân dung của những người anh, người bạn mà tôi gần gũi, tâm đắc. 

Biết đâu, là lần sau cuối

Diệu Ái |

Tôi luôn đinh ninh rằng, đời này mình sợ nhất là những lần sau cuối, dù vô tình hay hữu ý với bất cứ một mối quan hệ nào. Tôi sợ nhất đó là lần cuối cùng gặp lại ai đó bằng những ký ức không mấy tốt đẹp, bằng vài ý niệm chẳng gì hay ho, bằng những hối tiếc giá như này nọ…

Diệu Ái - những mưa những gió quê nhà

Trúc An |

Sống và viết ở quê nhà, đấy là một may mắn, mà cũng có thể là một trở lực khi viết về nơi chốn quê hương. Bởi nhà văn ngoài hiện thực, cũng cần một khoảng suy tưởng, không thể bê nguyên cái nhìn thấy vào trang viết. Nhưng tựu trung, sống ở đâu, viết thế nào cốt ở cái tài. Viết về nơi chôn nhau cắt rốn thì cần thêm cái tình. Trên hành trình chữ nghĩa nhiều gian khó, nhà văn lấy cội quán làm căn cước cho chuyến đi quả thật là điều đáng quý.

Bánh sắn nhà nghèo

Minh Thi |

Là một người hảo ngọt, tôi rất thích ăn bánh, đặc biệt là các loại bánh quê như bánh nếp, bánh ram, bánh đậu, bánh sắn,…Hôm rồi trên đường đi chợ, thấy bên đường có bày bán rổ bánh sắn, tôi mừng húm mua luôn mấy chục cái bỏ ngăn đá, hấp ăn dần.

Nhớ dòng hói Thuận xưa chảy qua làng

Tường An |

Một ngày nắng nhạt, tôi men theo những cánh đồng trù phú, xanh tốt nằm gối đầu lên phía đôi bờ hói Thuận để tìm lại chút ký ức xưa.

Rét non

Nguyễn Bội Nhiên |

Đã lâu mình không nhớ mình có thể làm thơ trong nỗi nhớ người, như tạm quên chiếc hôn giã biệt từng đắm say thầm lặng giữa tâm hồn. Chợt sáng mai này thức giấc, khuấy động những phôi pha từ đâu đó ngược về với vị gió non tơ của mùa rét. Thành phố ngọt ngào hơn khi dõi mắt qua nếp lá để nhìn nắng cứ lên cao về phía đồi xa, nao lòng chợt hiểu sông đang miệt mài quen với những bóng râm mà đến mai sau, đến mãi mãi nắng không biết mình để lại trên mặt nước. Chỉ có tuổi thơ nào ngấp nghé bên đôi cánh chuồn chuồn rung rinh trên khóm ngâu gầy nghe sông thở dài...

Tự sự đời sông

Phạm Xuân Dũng |

Nằm bên cạnh làng Mai Xá Chánh vang tiếng gần xa, hương thôn Mai Xá Thị có vẻ khiêm nhường cố hữu khi quay mặt nhìn ra biển Cửa Việt từ phía bắc Gio Linh.

“Sự tương thân tương ái ở Việt Nam không phải đất nước nào cũng có”

Ngọc Thành |

“4 năm tăng trưởng tốt, năm 2020 do Covid-19 mà giữ được tăng trưởng dương là mừng. Trong đại dịch, bão lũ cũng thấy niềm tin, tương thân tương ái mà không phải đất nước nào cũng có được điều này”.

Miền Trung, bầu bí thương nhau…

Lê Đức Dục |

Có một câu hát, rằng: “Miền Trung cát trắng với rừng, vách núi với biển biếc liền nhau”. Cũng bởi vẻ đẹp thiên nhiên “biển liền núi” ấy mà tai ương cứ trút xuống, mỗi khi mùa mưa bão “đến hẹn lại lên”, vùng đất này sóng từ biển tràn vào, nước từ triền núi dốc xuống, lại nhà sập, làng trôi, người chết.

Hoa bay lên trời

Thanh Ling |

Những ngày mưa, tôi ngồi nhìn ra ngõ. Trong những người vội vã chạy ngang, tôi cố tìm một bóng dáng thân quen dưới làn mưa ướt át. Cơn mưa tháng Tám không dài, đủ cho một vài bài hát vu vơ cùng nỗi nhớ se sắt chợt dưng lại trở về. Cánh đồng ướt át, con sông cũng ướt át, nỗi nhớ từ trong con tim thỉnh thoảng lại thập thò mở cửa nhà người dưng.

Đêm nhạc ''Thương về miền Trung'': Tấm lòng hướng về người dân vùng lũ

Minh Thu |

Chương trình nghệ thuật “Thương về miền Trung” do Đài Tiếng nói Việt Nam tổ chức đã gây quỹ được hơn 13 tỷ đồng tiền mặt và nhiều quà tặng hiện vật khác gửi tới người dân miền Trung.

Mạ non đường quê

Yên Mã Sơn |

Chưa bao giờ đường làng lại đẹp như thế. Những đám mạ non lên đều, xanh mướt, nhìn xa như cỏ non xanh rợn đến chân trời…

Quà quê

Diệu Thông |

Mọi người thường háo hức với những hàng quà phương xa vì hương vị độc đáo và mới lạ, ít khi được thưởng thức. Cũng xa, có khi phải theo xe đi nửa ngày đường mới về đến phố, thế nhưng quà quê của mẹ lại khiến con gái rưng rưng vì thứ hương thơm thân thuộc, từng gắn bó suốt một quãng đời.

Sê Pôn, mùa sông không phẳng lặng

Yên Mã Sơn |

Mưa. Tưởng chừng như ông trời có bao nhiêu nước lấy hết mà đổ xuống mảnh đất biên giới này. Cụ Nguyễn Văn Mong nghe dự báo thời tiết xong tắt tivi ngồi nhìn ra phía cửa. Cụ bấm đốt ngón tay rồi nói: “Tao sợ năm ni lụt to bay ơi. Sống trên đất này hơn 30 năm, “trời” cách răng tao biết. Cái vòng vần vũ mười năm một lần ấy, như đến hẹn lại lên”. Và cụ giải thích thêm, những năm 1989, 1999, 2009 ở vùng biên ải ở khúc uốn sông Sê Pôn không có năm nào lụt nhỏ cả.